Ba giọt máu (kỳ cuối): Con Rắn của Thiên Triều

Văn hóa thể thao Văn hóa
Thứ tư, 08/12/2010 16:25 GMT+7
Hay tin Hoàng Thượng đã đến Lệ Chi Viên, Nguyễn Trãi sực nhớ chiếc túi gấm và lời dặn của Nguyễn Thị Lộ. Ông hồi hộp như lần đầu mở phong thư trong chiếc ống trúc của cô nàng bán chiếu gon. Đúng chữ của bà ấy! Nét mực Tàu đen thẫm, run rẩy trước mắt ông.

 “Tha lỗi cho thiếp! Vạn, vạn lần tha lỗi cho thiếp, người thiếp yêu nhất trên đời. Khi đọc những dòng chữ này, có thể chàng không tin, nhưng đó là sự thật. Một sự thật đau đớn, tàn nhẫn, một sự thật mà chàng chỉ có thể mang theo xuống mồ. Cầu mong cho linh hồn chàng nhập vào Khuê Tảo!

Thiếp vốn là một tiểu thư, sinh ra trong  gia đình vương giả. Năm 16 tuổi, gia đình thiếp gặp nạn, bị kết tội chống lại hoàng đế!

Cha thiếp bị tống ngục, cả gia đình có nguy cơ bị xử tội chết. Lúc đó có một đạo sỹ tìm gặp thiếp và nói: Người có muốn cứu gia đình mình không? Nếu làm theo lời ta, gia đình ngươi sẻ được bình an.

“ Vâng, tôi xin làm, làm bất cứ điều gì, kể cả cái chết, miễn là cứu được gia đình mình”.

Vị đạo sỹ phá ra cười. Tốt! Tốt lắm! Hoàng đế sẽ rất vui lòng. Ngươi phải đi giết một người. Người đó ở ngoài cương thổ, đó là người sẽ viết nên bài hịch chống lại Thiên Triều. Nếu để bài hịch đó ra đời, chúng ta sẽ mãi mãi không thể khuất phục được người dân Đại Việt. Nước Đại Viết sẽ không bao giờ có thể trở thành quận, huyện của Thiên Triều, ngươi có hiểu không?! “ Vâng ! Vâng! việc gì tôi cũng làm!

Nhưng giết ai? Làm sao đến được nước Đại Việt xa xôi như thế ?”

Vị đạo sỹ nói: Ta sẽ hóa phép cho ngươi! Hóa phép thành con gì nhỉ? Rắn, phải rồi! Chỉ có loài rắn mới biết lột xác, già hóa trẻ, trẻ hóa già! Chỉ có loài rắn hiểm độc mới biết chờ thời rình bắt con mồi …Với lại, đàn bà xưa nay có khác chi loài rắn, cứ quấn chặt lấy đàn ông mà hút cho hết sinh lực mới thôi!

Ha ha ha! Ta đặt tên cho người là Lộ. Khi ngươi hóa thành người, ngươi sẽ Lộ ra nguyên hình là một cô gái trẻ, đẹp, ngươi phải là một cô gái quê mới làm cho anh chàng đó tin, ngươi hiểu ý ta chứ!

“Thưa vâng, thưa vâng, nhưng phải tha thân phụ tôi, tôi phải nhìn thấy thân phụ tôi bình an…”  

“Được, ta sẽ đi tâu với Hoàng Đế, ngươi sẽ nhìn thấy tận mắt thân phụ ngươi bình an đoàn tụ với gia đình”. Thiếp bái biệt thân phụ, bái biệt từ xa, thân phụ và cả gia đình thiếp cũng không được biết thiếp đi đâu, làm gì …Có lẽ suốt đời họ cũng không biết vì sao thoát nạn, không thể biết đứa con gái thân yêu của họ lại hóa thành loài rắn! Nghĩ tới khi họ khóc hết nước mắt …Lòng dạ thiếp tan nát. Vị đạo sỹ nói rằng, hắn ta sẽ tạo ra một cái xác được vớt lên từ Thủy Hồ Tiên …Để đánh lừa gia đình thiếp. Rằng, thiếp đã nhảy xuống hồ quyên sinh!

Bằng phép thuật, vị đạo sỹ đã đưa thiếp đến góc thành Nam. Đó là nơi thiếp đã gặp chàng. Biết chàng suốt ngày đêm bên ngọn đèn, trang sách, thiếp đã dụ chàng ra ngoài bằng cách quấn lấy một chú gà con. Khi nhìn thấy chàng , thiếp như bị thôi miên. Thiếp đã lấy hết sức bình sinh nhảy lên cái ghế mây nơi chàng vẫn thường ngồi để phun nọc độc giết chàng. Thiếp đã không làm được. Ở chàng có một sức mạnh vô hình nào đó. Chính tên đạo sỹ đã bảo thiếp rằng: con người chàng không thể dùng phép thuật mà giết được. Nếu dùng phép thuật mà giết được, tên đạo sỹ, cả vị hoàng đế đã chẳng cần  đến thiếp!

Nhiều đêm, thiếp đã nằm dưới mái tranh, ngắm chàng đọc sách. Chàng đọc say mê, quên hết mọi điều xung quanh. Thiếp cũng là người say mê đọc sách như chàng nên thiếp hiểu, sách chính là người bạn trung thành, tri âm tri kỷ nhất. Nhưng, thiếp đến đây không phải để ngắm chàng. Thiếp đến để giết chàng. Trong con người thiếp nổi lên một sự giằng xé ghê gớm giữ sự độc ác của loài rắn và sự lương thiện của con người. Thiếp quấn mình trên xà nóc, nghiến chặt hai hàm răng đến bật máu. Những giọt máu đã nhỏ xuống thấm liền ba trang sách của chàng. Những giọt máu định mệnh! Chàng không hay biết gì chăng? Hay chàng nghĩ tới những giọt máu của người dân Đại Việt đã chảy trên đất nước mình vì giặc Ngô!  Không phải ngẫu nhiên, thiếp đã cố ý để chàng biết rằng, xưa nay, những người đọc sách, viết sách, tưởng nhàn nhạ, bình yên, nhưng thật ra rất nguy hiểm, vì những điều họ đọc, họ viết ra, sẽ làm thức tỉnh người dân, đe dọa đến quyền uy của những kẻ nắm quyền cai trị đất nước. Mỗi trang sách có ích được viết ra, đều thấm mồ hôi và máu. mọi hiểm nguy đêm ngày rình rập, như chính lúc này đây, thiếp đang rình rập để giết chàng. Thiếp đâu ngờ, ba giọt máu đó là đại họa tru di tam tộc!

Thiếp không thể giết chàng vì sự lương thiện của chàng đã cảm hóa thiếp, hay vì thiếp đã yêu chàng? Yêu người là kẻ thù của hoàng đế, kẻ thù của thiếp! Ôi sự bi hài của số phận. Mối tình đầu của thiếp lại là người thiếp phải giết chết!

Bấy giờ, thiếp đã hiểu được thế nào là sức mạnh của tình yêu! Tình yêu mạnh hơn tất cả! Tình yêu đã biến thiếp từ loài rắn trở thành người! Biến thù hận thành ái ân. Tình yêu lột xác để xấu thành đẹp, để thiếp là cô gái bán chiếu gon mà chàng say mê …

Những ngày sống bên chàng thật hạnh phúc. Chàng đọc sách, thiếp ngâm thơ. Thiếp quên cả mình là người của Thiên Triều để chống lại Thiên Triều.
Thiếp theo chàng vào núi Lam Sơn nơi người anh hùng áo vải Lê Lợi dựng cờ nghĩa, chống lại giặc Ngô. Những ngày gian khổ như chàng sau này đã viết “Khi Linh Sơn lương hết mấy tuần, Khi Khôi Huyện quân không một đội”.

Có một bí mật này, bây giờ thiếp mới nói cho chàng hay: Thiếp đã cùng những người dân vùng núi dùng mỡ viết lên lá cây: Lê Lợi vi quân, Nguyễn Trãi vi thần! Để cho kiến ăn mỡ, tạo ra những dòng chữ trên lá, lá rụng, theo dòng nước cuốn về xuôi, vô vàn những chiếc lá được coi là thần kỳ này đã cuốn hút bao người đến với nghĩa quân, như là đến với ý trời,  để góp phần làm nên chiến thắng lẫy lừng mà chàng đã viết trong BÌNH NGÔ ĐẠI CÁO.

Chàng có biết không? Chính chàng đã thuyết phục Lê Lợi mở hội Thề ĐÔNG QUAN, cứu được mấy vạn con người khỏi cái chết, mở đường cho Vương Thông về nước, cho sự hòa hiếu của nước Đại Việt sau này …Hàng vạn con người ấy cùng nòi giống với thiếp. Thiếp thấy như mình đã làm được một việc ân đức với quê hương, xứ sở. Nhưng, thiếp vẫn không quên sứ mạng của mình. Khi chàng ngồi viết Bình Ngô Đại Cáo  thiếp đã luôn ở sau lưng chàng. Thiếp phải giết chàng, nghĩa vụ mà thiếp phải làm! Thiếp đã cầm con dao nhọn kề vào cổ chàng mấy lần mà chàng không hề biết. Mỗi lần thiếp vung dao lên, lại như có một sức mạnh vô hình nào đó giữ chặt lấy tay thiếp. Đã có lúc thiếp vật vã đau đớn, thiếp hóa thành con rắn, thở phì phì sau lung chàng …Thiếp phải bò lên quấn vào cổ chàng, phun nọc độc để giết chàng. Mọi cố gắng đều vô ích, thiếp rã rời, bất lực…Con rắn của  Thiên Triều đành nằm im, vô vọng dưới chân ngọn núi của lòng yêu nước mà non sông Đại Viết đã hun đúc nên chàng. Nhìn lên ngọn núi sừng sững ấy, mọi loài rắn đều bất lực, mọi âm mưu thôn tính nước Đại Việt đều không thành!

Thiếp đã không giết được chàng, không giết được người đã viết nên áng văn bất hủ, áng văn của hào khí chống ngoại xâm, tồn tại muôn đời với  người dân Đại Việt. Cơn dận dữ của hoàng đế đổ xuống đầu thiếp. Chàng có nhớ không? Vào cái ngày người dân Đại Việt hoan ca mừng chiến thắng, vào giờ phút áng hùng văn Bình Ngô Đại Cáo vang lên ở Khuê Văn Các …Thiếp đã ngất đi. Chính chàng đã bế thiếp trên tay, miệng gọi ngự y không ngớt. Hẳn chàng còn nhớ chứ? Người thầy thuốc nổi tiếng của thành Đông Quan đã lắc đầu bảo rằng khắp người thiệp như bị ai nung lửa, đến cả Hoa Đà tái thế chắc cũng không biết bệnh gì! Chắc cũng bó tay! Tên đạo sỹ ấy, trong cơn điên cuồng đã dùng dùi sắt nung đỏ, quất tới tập vào người thiếp. Thiếp không sợ chết, thiếp chỉ lo cho gia đình mình bị tàn hại, thiếp lo chàng quá đau đớn …Tên đạo sỹ cũng không muốn thiếp chết. Thiếp chết đi, con rắn của hoàng đế chết đi, mọi âm mưu thôn tính Đại Việt cũng hóa thành mây khói ư?

Tên đạo sỹ kêu lên: Không! Không! Ngươi chưa chết được đâu! Ngươi phải sống! Lần này, không cần ngươi giết kẻ đã viết ra Bình Ngô Đại Cáo. Giết hắn bây giờ thì có ích gì? Lần này ngươi phải làm sao cho bài hịch ấy biến mất, không để lại dấu tích gì trên đất Đại Việt, mãi mãi người Đại Việt không biết đến nó!

Quả thực thiếp không biết phải làm gì! Tên đạo sỹ  nói: Ngươi đọc sách mà không biết rằng xưa nay, các bậc đế vương không ưa gì những người đọc sách, không ưa gì những người nhân nghĩa. Đạo học đến hàng bậc thánh như đức Khổng Tử, sinh thời,  bôn ba khắp nơi vẫn  không được dùng, mà có được dùng, cũng chỉ là chức quan nhỏ, dùng mà không tin…

Bậc đại trí, đại nhân như Nguyễn Trãi hẳn bọn quan lại bất tài, vô hạnh ở xứ man di ấy ghét lắm, chỉ chờ có dịp là tàn hại …

Chờ đến lúc những vị anh hùng như Lê Lợi đã già, vị quân vương ấy ra đi, con cháu nối nghiệp biết đâu lại làm khác những điều tiên tổ đã làm. Lúc ấy ngươi thừa cơ ra tay vẫn còn kịp!

Rồi tên đạo sỹ ấy ghé vào tai thiếp bày mưu! Thật hiểm độc. Âm mưu của  Thiên Triều  thật niểm độc. không một ai lương thiện có thể lường trước được.

Thiếp biết trước điều này, nên những ngày ở Côn Sơn thiếp đã lột xác trẻ lại, như những ngày là cô gái bán chiếu gon. Những đêm gối ấp tay kề, nồng nàn hạnh phúc, thiếp biết chàng cũng như trẻ lại tuổi đôi mươi, chàng cũng say sưa nồng cháy, đó cũng là khoảng thời gian cả thiếp và chàng đều rất hạnh phúc, những bài thơ tuyệt bút chàng đã làm ở Côn Sơn sẽ sống mãi với đời sau. Thiếp vội vã hưởng hạnh phúc, vì thiếp biết thời gian thiếp được ở cạnh chàng đã hết.

Ngày 27 tháng 7, nhà vua đến Côn Sơn.

Ngày 4 tháng 8 là ngày định mệnh!

Thiếp đã hóa thân thành cô gái trẻ để được ở bên nhà vua tuổi hai mươi.
Nhà vua Lê Thái Tông chẳng phải là thái tử Lê Nguyên Long mà thiếp và chàng đã biết từ khi con ẳm ngửa đấy ư?

Trong lúc nhà vua ngủ, thiếp đã hóa thành con rắn, phun nọc độc giết chết…
Vạn, vạn lần chàng tha lỗi cho thiếp. Hẳn chàng, dù thông minh đến đâu cũng không thể hiểu vì sao thiếp phải giết chết nhà vua?

Đó chính là âm mưu của hoàng đế! Thiếp giết vua, triều đình sẻ quy tội cho chàng muốn cướp ngôi …Đó là tội tru di tam tộc. Phàm những ai bi quy cho đại tội, bi tru di, thì mọi thứ liên quan sẽ bị thiêu hủy, mọi thứ chàng viết ra, dù bất cứ danh nghĩa gì cũng sẻ bị đốt hết, kể cả áng hùng văn BÌNH NGÔ ĐẠI CÁO. Nhưng thiếp biết, những bài viết của chàng, dù bọn xiểm nịnh, bất tài,  đang vây quanh ngai vàng có muốn đốt đi, nó vẫn sống mãi trong tâm hồn người dân Đại Việt. Sống mãi với thời gian. Đó là điều mà kẻ thù của chàng, bọn bán nước và cướp nước thiểm cận không ngờ tới. Đời sau lại minh oan cho chàng, để chàng vẫn là ngôi sao sáng!

Chính tình yêu, lòng nhân ái của chàng và  người dân Đại Việt đã đã biến thiếp từ con rắn độc trở thành người. Nhưng, nếu thiếp bất tuân thượng lệnh, gia đình thiếp sẻ gặp đaị họa, đó không phải là lời nói suông của tên đạo sỹ, đó là mật lệnh của Hoàng đế. Để cứu gia đình, thiếp đã đắc tội với chàng. Vạn, vạn lần mong chàng tha thứ. Vĩnh biệt!

                          Thiếp yêu của chàng: Nguyễn Thị Lộ.”


Đoạn Kết .

Nguyễn Trãi và gia đình bị án tru di tam tộc.

Theo sử sách, năm 1484, vua Lê Thánh Tông đã minh oan cho ông, coi ông như ngôi sao đế vương “Ức Trai tâm thượng quang khuê tảo”.

Sử sách không hề nhắc đến, nhưng theo truyền thuyết mà tác giả biết, Nguyễn Thị Lộ bị tống giam vào ngục. Sáng hôm mang ra xử trảm, quân lính vô cùng ngạc nhiên : Không thấy Thị Lộ đâu . Tìm kiếm khắp nơi, suốt mấy ngày đêm liền vẫn không chút tăm hơi. Người ta chỉ thấy xác một con rắn lột trong đại lao. Nguyễn Thị Lộ đã được hóa thành người về đoàn tụ với gia đình ở Thiên Triều hay đã biến thành một con rắn khác, còn rình rập đâu đó trong đất nước của chúng ta? Chẳng ai biết được !

 Sóc Sơn mùa thu năm 2009
Dương Kỳ Anh

VĂN HÓA
Cuộc hội ngộ lịch sử của thế hệ cựu chiến binh Điện Biên Phủ “Vang vọng khúc tráng ca Điện Biên” là chương trình nghệ thuật đặc biệt kỷ niệm 60 năm chiến thắng Điện Biên Phủ, sẽ diễn ra tối 26/4 tại Hà Nội. Đây cũng là cơ hội để các cựu chiến binh thế hệ Điện Biên Phủ gặp gỡ, trong đêm nhạc đầy tự hào ngợi ca những người chiến thắng. Để tạo điều kiện cho các cựu chiến binh Điện Biên Phủ, Ban tổ chức chương trình dành 500 vé mời miễn phí cho các cựu chiến binh, vé sẽ được dành cho các cụ bắt đầu từ 9 giờ đến 20 giờ ngày 20/4 tại địa chỉ: số 3 Điện Biên Phủ, Hà Nội.
DU LỊCH
Nơi đón nhận vũ khí từ "tàu không số" nay thành điểm du lịch hút khách Bãi biển Thạnh Hải, xã Thạnh Hải, huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre - một trong các bến tiếp nhận vũ khí từ những con "tàu không số" năm xưa nay đang trở thành điểm du lịch hấp dẫn du khách.